1. Tableau Business Intelligence

Chia sẻ mẩu chuyện vui có giá trị về quản trị

Discussion in 'Thư giãn giải trí' started by Phu Ton, May 29, 2014.

  1. Phu Ton

    Phu Ton Well-Known Member Staff Member

    Thớt này tập trung tất cả các mẫu chuyện vui, chuyện ngụ ngôn, chuyện dân gian, chuyện chém gió.... mang lại niềm vui cho anh em sau những giờ làm việc căng thẳng, mang lại giá trị quản trị cho anh em qua tiếng cười.
     
  2. Loading...


  3. phamthanhnhan14

    phamthanhnhan14 Active Member

    Một nhân viên bán hàng, một nhân viên hành chính và một giám đốc đang cùng đi ăn trưa thì nhặt được một cái chai.
    Khi họ mở nắp cái chai, một vị thần bay ra và cho họ ba điều ước, mỗi người một điều. Hai nhân viên tranh nhau ước trước.
    Cuối cùng, vì nhân viên bán hàng nhặt được cái chai, anh ta giành được quyền ước đầu tiên. Anh ta nói: Tôi muốn ngay bây giờ được đến đảo Bahamas du lịch trên một chiếc thuyền và không phải nghĩ gì đến công việc. Ngay lập tức điều ước hiệu nghiệm, anh nhân viên bán hàng biến mất.
    Ðiều ước thứ hai là của nhân viên hành chính. Anh này ước được thần chai đưa đến Hawaii nghỉ ngơi, đỡ phải giải quyết đống giấy tờ chồng chất ở cơ quan. Lời ước cũng thành sự thật ngay tức thì.
    Ðến lượt ông giám đốc. Ông nói: Tôi ước hai nhân viên của tôi sẽ quay lại chỗ làm việc ngay sau giờ ăn trưa.
    Bài học rút ra: Không nên ăn trưa :D
     
    Last edited by a moderator: Jun 17, 2014
  4. bsdinsight

    bsdinsight Well-Known Member

    Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý cấp thấp tại một Tập đoàn lớn.

    Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân CEO phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.

    Người CEO rất ấn tượng với CV của chàng trai trẻ khi trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt các danh hiệu.

    “Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”, vị CEO hỏi. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.

    Vị CEO bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?”. Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”.

    “Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?”. Chàng trai trẻ trả lời: “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.

    me.jpg

    Người CEO im lặng một lúc. Sau đó, ông đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.

    ”Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”.
    “Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ”, chàng trai trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ bảo mẹ có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi. Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại”

    Vị CEO nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.

    Qua ánh mắt và giọng nói của người CEO, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao. Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà khi ấy dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai mình.

    Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình. Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.

    Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.

    Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.

    Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
    Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn.

    Vị CEO nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của chàng trai. Ông hỏi: ”Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”

    Chàng trai trả lời: ”Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”

    Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?”

    Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:

    “Thứ nhất: Tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được nhờ có mẹ ngày hôm nay.
    Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
    Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.”

    Vị CEO nói: ”Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý, hoặc một người trong tương lai sẽ ở cấp quản lý cao hơn của Tập đoàn này.

    Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác;
    Người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó;
    Và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình…
    Và còn nữa, xin chúc mừng anh. Anh đã được tuyển.”
    (sưu tầm)​
     
    DynamicsAX and tableau like this.
  5. tableau

    tableau Well-Known Member

    góp câu truyện ngắn

    Trong lớp học giờ đạo đức, thầy giáo đang giảng về công ơn của thầy cô. Thầy giáo hỏi cả lớp: - Các em hãy cho thầy biết một câu ca dao về người thầy. Lớp im lặng. Thầy giáo mớm ý: - Câu này có 2 chữ "mày" và "nên" Lớp im lặng tập 2. Thầy giáo lại mớm ý - Câu này có cả 2 chữ "không" và "đố" Lớp tiếp tục im lặng. Thầy giáo điên tiết: - Câu này có 6 chữ, có cả 2 chữ "thầy" và "làm". Ðây là câu gì? Cuối lớp có 1 cánh tay rụt rè giơ lên. - Em cho biết đó là câu gì? - Thưa thầy đó là câu "Làm thầy mày không nên đố"
     
    Phu Ton and phamthanhnhan14 like this.
  6. tableau

    tableau Well-Known Member

    Mánh khóe kinh doanh
    Tay bán hàng rong chặn một ông khách lại và mời: "Đây là loại nước súc miệng hảo hạng, giá chỉ có 200 đô la một chai!".

    - Trời ơi, anh tính ăn cướp tiền của người ta chắc?

    - Thế thì 100, bớt cho ông hẳn 100!

    - Chẳng ai có thể mua nổi!

    - Vậy để cảm ơn sự quan tâm của ông, tôi xin biếu không ông một cái bánh, mời ông nếm thử.

    - Trời đất ơi, bánh gì mà như phân ngựa thế này!

    - Chính nó đấy ông ạ, giờ thì ông mua nước súc miệng chứ.
     
  7. tableau

    tableau Well-Known Member

    Hai tên trộm

    Hai tên trộm đang hì hục mở một cái két sắt trong nhà băng. Thấy lâu, một thằng hỏi:
    - Tại sao mày lại dùng chân để mở?
    - Làm thế này lâu hơn vài phút nhưng sẽ khiến cho bọn chuyên gia về dấu tay phải phát điên lên đấy!
     
    phamthanhnhan14 likes this.
  8. tableau

    tableau Well-Known Member

    5. Lòi đuôi

    Một học sinh nghỉ học không có lý do.

    Tại sao hôm qua em không đi học, – Cô giáo hỏi.

    - Thưa cô… vì em bị ốm ạ.

    - Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em.

    - Vâng, thưa cô.

    Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: “Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em”.
     
  9. phamthanhnhan14

    phamthanhnhan14 Active Member

    Lận đận bỏ mèo
    Có một ông chồng cực kỳ ghét con mèo của vợ mình…
    Một ngày nọ, ông quyết định lấy xe chở con mèo tới công viên cách đó 20 dãy nhà và bỏ nó ở đó. Khi lái xe về nhà, ông ta đã thấy nó nằm trước lối đi.
    Ngày kế tiếp, ông ta bỏ con mèo ở nơi cách xa 40 dãy nhà, nhưng khi trở về vẫn thấy nó nằm chễm chệ trên lối đi.
    Những lần kế tiếp, cho dù bỏ ở xa cách mấy thì khi về đến nhà, ông chồng đều thấy mèo ta nằm dài ở nhà như chưa từng có gì xảy ra.
    Cuối cùng, người chồng quyết định chở nó đi thật xa. Trong lúc đi, ông hết rẽ trái lại rẽ phải, trái phải trái phải… thật rắc rối. Cho đến lúc nghĩ rằng đã tới nơi mà con mèo không thể tìm đường về, ông ta thả nó xuống.
    Khoảng một tiếng sau, người chồng gọi về nhà:
    - Em yêu, con mèo nhà mình về chưa vậy?
    - Nó đang nằm ở nhà - Người vợ trả lời - Có chuyện gì sao?
    - Em bảo nó nghe điện thoại đi - Người chồng trả lời, giọng lo lắng - Anh bị lạc rồi.
     
  10. Phu Ton

    Phu Ton Well-Known Member Staff Member

    Đọc cái câu chuyện của Châu, làm tớ có thêm động lực để tranh cãi với các ông thầy khó tính. Lại nhớ về cái thời học sinh oanh liệt

    Thầy: không thầy đố mày làm nên
    Trò (nói với trò): không mày đố thầy dạy ai.

    Ở bất kỳ hoàn cảnh nào cũng có một cái ưu thế riêng, một lợi thế cạnh tranh hết. You can do it.
     
    tableau likes this.
  11. tableau

    tableau Well-Known Member

    Chuyện không của riêng ai :rolleyes::rolleyes::rolleyes::oops::oops::oops::eek::eek:

    Trong một nhóm làm việc có 4 người lần lượt mang các tên: Mọi Người, Ai Đó, Bất Kì Ai, và Không Ai. một lần sếp giao cho nhóm một công việc quan trọng cần phải làm và…
    - Mọi Người đã tin chắn rằng Ai Đó sẽ thực hiện nó.
    - Bất Kì Ai cũng có thể làm công việc này, nhưng Không Ai đã hoàn thành nó trước.
    - Ai Đó đã tức giận trước hành động này vì đó là nhiệm vụ của Mọi Người.
    - Mọi Người thì nghĩ rằng Bất Kì Ai có thể làm công việc này, còn Không Ai thì biết rằng Mọi Người sẽ không thực hiện nó.
    - Cuối cùng, Mọi Người trách mắng Ai Đó khi Không Ai làm cái việc mà Bất Kì Ai cũng có thể làm.
     
  12. tableau

    tableau Well-Known Member

    Bài học 1:
    Thấy quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, thỏ con hỏi:
    - Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?
    - Tất nhiên rồi! Sao lại không nhỉ? - quạ nói.
    Vậy là thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng cáo già xuất hiện vồ lấy thỏ ăn thịt.

    rút được bài học gì đây :p:p:p:p:p
     
  13. tableau

    tableau Well-Known Member

    Ăn miếng, trả miếng

    Trưởng nhóm lập trình khiển trách một nhân viên vì làm sai quy định. Sáng hôm sau, ông ta thấy trên bàn làm việc một lá thư ghi 2 chữ "Đồ ngốc".
    Cuối buổi họp hàng tuần, ông công bố lá thư và nói:
    "Tôi từng biết nhiều trường hợp người ta viết thư mà quên ký tên. Nhưng đây là lần đầu tiên có một người chỉ ký tên mà quên viết thư".
     
    phamthanhnhan14 likes this.
  14. tableau

    tableau Well-Known Member

    Mua Khỉ

    Một khách hàng bước vào cửa hàng bán thú cảnh để mua một con khỉ.
    - Con này giá bao nhiêu?
    - 500 USD - người bán hàng đáp.
    - Sao đắt thế? - ông khách giãy nảy.
    - Vì nó biết lập trình bằng ngôn ngữ C. - người bán hàng trả lời.
    - Thế còn con bên cạnh? - khách hàng hỏi tiếp.
    - Con đó giá 1.500 USD vì nó biết lập trình bằng ngôn ngữ C++ và công nghệ hướng đối tượng.
    Ông khách quay sang con khỉ ở chuồng bên:
    - Vậy còn con này?
    - Con này giá 3.000 USD
    - 3.000 USD!!! - ông khách kêu lên - Thế nó biết làm những gì?
    Người bán hàng nhún vai:
    - Thật lòng, tôi chưa từng thấy nó động chân động tay làm bất cứ việc gì, nhưng nó tự nhận là chuyên viên tư vấn.

    :D:D:D:D:D:D:p:p:p:p:p
     
    phamthanhnhan14 likes this.
  15. phamthanhnhan14

    phamthanhnhan14 Active Member

    Còn con khỉ biết kể chuyện cười thì giá bao nhiêu :D
     
  16. tableau

    tableau Well-Known Member

    Bài học từ vụ cướp ngân hàng
    Người giám đốc tự nhủ: 'Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!'

    Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở tỉnh Quảng Châu, Trung Quốc, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về nhà nước, còn mạng sống thuộc về mỗi người ở đây!". Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống. Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn".

    Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!". Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện".

    Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!". Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở".

    Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!". Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi".


    Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!". Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất".

    Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì mới được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!". Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng".

    Cuối cùng người chủ ngân hàng mỉm cười bởi sự mất mát của ông trong cổ phiếu công ty khi vụ cướp xảy ra. Điều này cho chúng ta biết: "Cơ hội luôn đi kèm với rủi ro".

    Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.


     

Share This Page